Chào mừng quý vị đến với Website của Hồ Thị Mơ.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Bài viết > Góc riêng kỉ niệm >

Trang thơ sưu tầm

   

     

....Người ta khổ vì yêu không phải cách

Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người

Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi

Người ta khổ vì xin không phải chỗ....



            Diêm

Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm

Nhưng em không nghĩ thế

Bởi que diêm chỉ một lần sáng lóe 

Còn cỏ bao cháy đến trăm lần


Em không thể là phần sẫm nơi vỏ kia

Để làm sáng

Rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng manh

Nơi hết lần này đến lần sau lấp lánh

Rất đa tình rồi phụ bạc như không


Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que

Dám đốt cả trái tim diêm xinh bé xíu

Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo

Dù kiếp tàn nhưng hiểu: đã được yêu!


Dẫu cho anh có tham đến đến bao nhiêu

Và sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước

Không oán hờn đâu vì em tin mình được

Chứ yêu nhiều bạc phếch có gì đâu


Nếu muốn suốt cuộc đời ở mãi bên nhau 

Thì câu ví kia xin người rút lại

Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi mãi

Mà tình yêu cần đi suốt cuộc đời.


      Chị

Xin cuộc đời cho chị tôi chút lửa

Để chị bớt cô đơn trong năm tháng nhạt nhòa.

Hạnh phúc đã lùi xa, chị khô gầy hốc hác.

Ôi đôi mắt quầng thâm mỏi mệt

Chị nhìn em se lạnh cả tâm hồn.

 

Có một thời chị rạng rỡ tươi non.

Đọc dấu diếm những thư tình xinh xắn

Chị rắt em đi thường có người ngồi cạnh

Kẹo bánh họ cho em cứ nhận ngây thơ

Vị ngọt ngày xưa đắng chát tận bây giờ.

 

Em ăn lộc từ tuổi xuân của chị,

Em đâu biết cuộc đời ngang trái thế.

Kẻ ấy chạy xa rồi chị lỡ rở một thời xanh.

Bao năm qua chị tôi sống một mình

Như cái bóng trong gian nhà tập thể.

Xin cuộc đời cho chị tôi chút lửa,

Để chị bớt cô đơn trong năm tháng nhạt nhòa.



Nhắn tin cho tác giả
Hồ Thị Mơ @ 21:06 25/08/2014
Số lượt xem: 185
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến