Chào mừng quý vị đến với Website của Hồ Thị Mơ.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Trang văn học > Truyện ngắn >

Bóng nắng, bóng râm

Bóng nắng, bóng râm - Nguyễn Quang Lâm



Con đê dài hun hút như cuộc đời. Ngày về thăm ngoại, trời chợt nắng, chợt râm. Mẹ bảo: 

- Nhà ngoại ở cuối con đê. 

Trên đê chỉ có mẹ, có con 

Lúc nắng, mẹ kéo tay con: 

- Đi nhanh lên, kẻo nắng vỡ đầu ra. 

Con cố. 

Lúc râm, con đi chậm, mẹ mắng: 

- Đang lúc mát trời, nhanh lên, kẻo nắng bây giờ. 

Con ngỡ ngàng: sao nắng, râm đều phải vội ? 

Trời vẫn nắng, vẫn râm... 

... Mộ mẹ cỏ xanh, con mới hiểu: đời, lúc nào cũng phải nhanh lên. 


Câu Hỏi - NguyễnHoài Thanh



Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa. 
Cuối buổi học. 
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô. 
- Hát đi cô. 
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về". 
- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen... 
Phía cuối lớp có tiếng xì xào: 
- Tao không có ba mẹ thì chào ai? 
- ... 
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay. 


Nhắn tin cho tác giả
Hồ Thị Mơ @ 11:36 31/10/2014
Số lượt xem: 243
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến